主內容區
磕著
- kha̍p-tio̍h
華語釋義
-
動詞 相撞、撞到。語氣完結時唸作kha̍p--tio̍h。
第1項釋義的用例:
-
伊行路跋倒,頭去磕著。
I kiânn-lōo pua̍h-tó, thâu khì kha̍p--tio̍h.(他走路跌倒,去撞到頭。)
-
伊行路跋倒,頭去磕著。